Dạo chơi Cambridge ngày mưa gió

Sau bữa ăn sáng “chuẩn Anh” với bánh mì đen nướng, đậu sốt cà chua, thịt ba chỉ và trứng chiên vàng; chúng tôi xoa bụng căng tròn đứng dậy cho máy ảnh đã sạc đầy pin vào túi. Hôm nay chúng tôi đến Cambridge – thành phố đại học danh giá bậc nhất thế giới.

Quãng đường từ St Neots đến Cambridge chỉ mất 40 phút ngồi xe buýt X5. Dù đã sang tháng 3 nhưng thời tiết nhất quyết không chiều lòng người khách lặn lội từ Việt Nam xa xôi. Cơn bão Emma cùng Beast from the East (luồng không khí lạnh từ Siberia thổi sang) khiến cả nước Anh rơi vào đợt lạnh nhất kể từ năm 1991. Hai bên đường tuyết phủ trắng xoá đến mức tôi dù cố nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm cảnh vẫn chẳng thể nhận ra đâu là nhà cửa đâu là xe hơi.

Xe dừng tại phố Castle, tôi ngỡ ngàng thốt lên: “Trời ơi Cambridge dễ thương quá”. Thật vậy, những cửa hàng xinh xắn sơn màu pastel xanh, hồng trên dốc phố làm bừng sáng cả bầu trời xám xịt. Martin tiu nghỉu khi phát hiện ra cửa hàng vinyl anh thích trên phố đã đóng cửa nhưng chỉ 5 phút sau, anh tươi tắn kéo tôi vào Hardys – cửa hàng kẹo nơi khách tha hồ xoay ống tự chọn những viên kẹo đủ màu, đủ mùi và mua socola Cambridge đặc trưng làm quà. Vì không phải người hảo ngọt, tôi kéo ngược anh ra ngoài, lòng khấp khởi vì sắp được vào thăm những ngôi trường đại học cổ kính và danh giá nhất thế giới.

 

  

Trinity College

 

Hình ảnh biểu tượng của King’s College

   

Mỗi ngôi trường thuộc Đại học Cambridge đều có thể được xem như một di sản về kiến trúc, văn hoá với tuổi đời hơn 800 năm. Cũng vì thế mà ở Cambridge không chỉ có toàn sinh viên của trường mà còn có rất đông khách du lịch những mong được đến thăm nơi đã đào tạo ra Isaac Newton, Charles Darwin, Christopher Marlowe, Stephen Hawking… Cũng đừng ngạc nhiên nếu bạn gặp các nhóm học sinh đến từ Mỹ, Đức, Bắc Âu được thầy cô dẫn đi tham quan với mục đích… “tạo động lực cho các cháu phấn đấu sau này”.

Tượng Isaac Newton tại Trinity College Chapel

Ngoài những ngôi trường cổ kính, tráng lệ, Cambridge còn nổi tiếng với sông Cam và cây cầu Bridge of Sighs (đặt theo tên cây cầu ở Venice) vốn đã thành biểu tượng trên các tấm bưu thiếp. Vào mùa hè, sinh viên Cambridge chèo thuyền (punting) chở khách du lịch kín sông Cam để kiếm thêm thu nhập. Vậy đấy mà dù đã đến Cambridge 2 lần, tôi vẫn chưa được diện kiến cây cầu này bởi nó nằm trong khuôn viên St John’s College, muốn vào phải bỏ ra £8/người mua vé. Cũng vì tiếc tiền mà chúng tôi chỉ chọn ra 2 ngôi trường tiêu biểu nhất (thực ra là nơi có giá vé ít “chát” nhất) vào thăm: Trinity và Queen’s college. Ngay cả khi đã mua vé, tôi cũng chỉ được vào tham quan một số khu vực nhất định như nhà nguyện, thư viện Wren, sảnh chính…

Sông Cam

Đến trưa muộn, bụng hai đứa đã sôi sùng sục. Theo lời giới thiệu của bác Brian khi sáng, chúng tôi ghé vào Bill’s – nhà hàng nép trong một con phố nhỏ lát xi măng ở khu trung tâm. Nhà hàng đông nhưng phục vụ tươm tất và nhanh chóng. Martin hài lòng với món Shepherd Pie (thịt cừu phủ khoai tây bỏ lò) trong khi tôi thích thú với Bill’s IPA – bia Pale Ale đặc sản nấu tại quán.

Cho bạn nào thắc mắc món Shepherd Pie trông ra sao (bên tay phải nhé)

Hạnh phúc vì ấm, no khi rời nhà hàng chưa được bao lâu thì chúng tôi thở dài phát hiện ra thời tiết lúc này còn tệ hơn ban sáng. Trời bắt đầu mưa nặng hạt, gió thổi căm căm làm cả môi và răng đánh vào nhau cầm cập. Bốn lớp áo ấm mặc ban sáng cùng khăn choàng, nón len cũng không làm tình hình ấm hơn chút nào. Chúng tôi quyết định đón chuyến xe bus 4h giờ chiều quay về nhà bởi không đâu sánh bằng lò sưởi và chăn len ấm áp trong phòng khách bác Rachel lúc này.

Content Protection by DMCA.com

Next Post

Previous Post

Leave a Reply

© 2019

Theme by Anders Norén

Chia sẻ nếu bạn thích bài viết này

RSS
Follow by Email
Facebook
Facebook
Twitter
PINTEREST