Câu chuyện ăn phở

Chắc phải lâu lắm rồi hai bố con mới ngồi ăn phở cùng nhau. Phần vì bố không thích ăn ở ngoài, phần khác là do bố nấu nhiều món Việt rất ngon, không loại trừ phở cả bò lẫn gà. Tất nhiên theo phong cách nấu chất lượng đặc trưng chỉ thấy ở các nồi phở gia đình gồm rất nhiều xương ống để ngọt nước, bánh phở dày hơn so với gu bánh cắt mỏng của tôi. Tô phở bố làm chắc chắn nước sẽ rất trong, nhưng dậy vị ngọt xương và mùi thơm của quế và hồi nướng. Đó là chưa kể trong suốt quá trình ăn, bố liên tục gắp thêm thịt vào tô cả nhà, đến độ mẹ phải xua tay nói không độ mươi lần bố mới thôi.

Thế mà sáng nay ở phở Bà Hoa có cảnh khách sáo một cách kỳ cục trước mặt thằng bé bồi bàn: Hai bố con tranh nhau trả tiền. Kỳ lạ, đứa con suốt ngày dẫn bạn đi ăn chẳng tiếc tiền trả cho bạn mà cuối cùng bố nó lại không cho móc ví tiền.

Pho

Nhắc lại nhớ những ngày những ngày học lớp 1 trường Bành Văn Trân. Sáng nào bố cũng chở con gái đi học, nhưng trước nhất phải có “thủ tục” ăn phở Ngọc. Một tô phở ngày ấy chắc 5.000đ, bố xin thêm 1 cái chén con xắn ra xong kiên nhẫn chờ đến khi động tác nhai nuốt chậm chạp hoàn tất, húp thêm một cái trứng gà, phần phở còn dư trong tô bố sẽ “xử lý” hết.
Vậy mà cái phở Ngọc bây giờ cả nhà không ai đặt chân đến nữa. Kỳ, nhà phở Ngọc xây lầu cao cửa rộng chứ có còn nằm giữa đồng không mông quạnh như ngày xưa đâu.

Chắc là mỗi một tiệm phở chỉ gắn với 1 giai đoạn nhất định. Lớn lên thêm vài tuổi có phở 17 đặc biệt ở một điểm: không bao giờ cả nhà tôi ra đó ngồi húp sùm sụp như người ta. Quãng thời gian học lớp 9 buổi sáng lúc 6:30g là 6g đúng bố xách cà mên ra phở 17. Tôi cười thầm nhớ lại những lần bố kể buổi sáng người ta vừa mở hàng mà phải muối mặt xin thêm “nhiều bánh, nhiều nước”. Cái cà mên phở này sẽ được chia làm 3 tô, mỗi người húp 1 tí cho ấm bụng và thế ai nấy chia tay nhau đi làm, đi học. Nhớ đến phở 17 cũng là nhớ đến hình ảnh “phở nát phở trương”. Mùa hè ngủ thật trễ không phải dậy đi học, lúc nào dậy cũng sẽ có tô phở mua sẵn bánh trương lên, nước cạn queo, lại lui cui hâm lại cho nóng đến độ mất cả mùi phở thơm.
Rồi bây giờ cũng chẳng ăn phở 17 nữa.

Không phải lúc nào cũng vô lý. Có những lúc bỏ thói quen ăn ở quán quen vì những lý do không thể hợp lý hơn.

Có một dạo tôi rất thích phở Anh vì lý do nhà bạn trai cũ. Mỗi lần sang bên đấy kiểu gì cũng phải ghé qua hàng phở đông này. Từ xa có thể cảm nhận mùi thơm của quế, hồi. Nhân viên được “chuyên môn hoá” có khi còn đông hơn khách: người dắt xe, người chuyên mang rau sống, người chuyên ghi order, người chuyên bưng phở, người chuyên trụng bánh, người chuyên bằm thịt, sắp ra mâm, châm nước,… Một tô phở ngon đầy đặn không quá hai mươi lăm nghìn. Tất nhiên ngoài chuyện rẻ và tiện đường đi ngang nhà bạn trai cũ thì chả còn lý do gì để tôi lái xe hơn 4 cây số xuống đây chỉ để ăn phở. Coi vậy mà cũng gần hai năm rồi.

Sáng nay lúc úp cả đia giá vào tô, bố có tặc lưỡi chê ở đây thịt loe hoe vài miếng mà gần bốn chục nghìn, chả bù cho Phở Đệ Nhất ôi thôi thịt no tới tận hôm sau. Thế là trí óc lại dắt díu nhau về những ngày bố chuyển công việc phải làm ca 24 giờ. Gần như 1 tuần 2 mẹ con đưa nhau ra Phở Đệ Nhất. Tuy là bác sĩ nhưng thói quen ăn phở của mẹ khiến người khác phải nhăn mặt vì quá “lành mạnh”. “Hai tô tái lấy nhiều bánh và nước béo em nhé”. “Nay cho chị xin thêm chén nước béo nữa đi nhé”. Biết là chả bổ béo gì, nhưng nhìn tô phở trong veo thấy “chán” và “tụt mất cảm xúc” theo lời mẹ.

Bố mà biết phở Phở Hùng các bạn Tây hay ăn, kích cỡ chất lượng tương tự mà gần bảy mươi nghìn một tô chắc chắn sẽ làu bàu cả ngày.

Lại nhớ lần hai bố con về Hà Nội, sáng nào cũng ra hàng phở đầu phố Chân Cầm ăn vì hàng này đông (chứng tỏ ngon), phục vụ nhanh và lịch sự (Lúc đấy bị doạ rằng hàng quán ở ngoài Bắc vô cùng hung dữ, chỉ có thể cúi đầu ăn thật nhanh không được yêu sách gì cả). Sau này nói chuyện với người nhà thì biết đây chính là phở Lý Quốc Sư nổi tiếng. Phở ngoài Bắc khác biệt ở đĩa quẩy, lọ dấm tỏi và hũ bột ngọt. Chất phở có phần “Nam hoá” với sự hiện diện của chai tương đen, tương đỏ.

Mỗi quán phở không chỉ gắn liền với một giai đoạn mà còn là với một vài người nhất định. Chẳng hạn như thằng Khoa bạn thân thích phở Hải, đồng nghiệp CI cứ ăn phở phải ra Hồng Vân. Tôi không có ưu tiên phở nào hơn kém, chỉ cần nấu theo vị Nam: bánh phở cắt nhỏ như sợi hủ tiếu, thịt bò tái bằm (tôi thích nghe tiếng dao bằm thịt rộn vang khắp quán) sóng sánh cạnh bò viên tròn thô ráp (không phải bò viên pha nhiều bột bề mặt trơn láng), một bát trứng gà lấp sấp hành sợi thái nhỏ, tiêu rắc phía trên nóng hổi. Tuy không ăn được rau sống nhưng nếu tô phở bưng ra thiếu rổ rau ngổ, bạc hà, đĩa giá bên cạnh tôi vẫn thấy thiếu thiếu làm sao.

Chuyện ăn phở những tưởng đơn giản.

 

Content Protection by DMCA.com

Next Post

Previous Post

6 Comments

  1. Ng March 26, 2017

    T cũng có giai đoạn ăn phở Ngọc và phở 17 👍. Nghĩ lại cũng có nhiều hàng quán chung phết.

  2. Mickey April 5, 2017

    tao tưởng link m để làm màu chơi chứ, click vô đọc thấy mệ luôn :))

    • divoiphuong April 5, 2017 — Post Author

      Trời ơi có vụ link làm màu nữa hả :)))))

  3. Hip April 11, 2017

    Hóng sau này Divoiphuong sẽ dc chuyển thành sách. M viết có duyên ghê luôn 🙂

Leave a Reply

© 2019

Theme by Anders Norén

Chia sẻ nếu bạn thích bài viết này

RSS
Follow by Email
Facebook
Facebook
Twitter